Chúa Ba Ngôi

by Stephen on September 29, 2009 · 0 comments

Suốt nhiều thế kỷ Thiên Chúa đã dạy dân riêng rằng Người là Ðấng Duy Nhất. Các thần của những nước láng giềng là các thần giả; chỉ có Thiên Chúa Duy Nhất, đó là Thiên Chúa của Is-ra-el, Ðấng có thể nói: Ta Hiện Hữu chỉ những đau khổ trong khi bị lưu đày mới đưa dân tộc thoát khỏi nguy hiểm tôn thờ ngẫu thần.

Chúa Giêsu đã đến để làm sứ giả cho Thiên Chúa thật đó: Người tuyên bố người là Ðấng Mes-si-a đã được hứa ban và hơn thến nữa, Người còn tuyên xưng Người thật là Con Thiên Chúa, là “Con Một Thiên Chúa”. Người đến từ Cha. Người thực sự khác với Cha, đã nói “Cha Ta và Ta là một”.

Chúa Con cũng là Thiên Chúa như Chúa Cha. Người con thật của một người phải là người thật như Cha mình. Con Chúa thật cũng phải là Chúa thật như Cha mình. Từ đời đời Chúa Cha ban cho Chúa Con mọi điều làm Người là Thiên Chúa thật: tất cả bản thể vô biên kỳ diệu của Người, lý trí và ý chí của Người, sự hiểu biết, quyền năng sự tốt lành và tình yêu của Người.

Thánh Gioan gọi Chúa Con là Ngôi Lời. “Lúc khởi nguyên đã có Ngôi Lời, và Ngôi Lời vẫn có nơi Thiên Chúa và Ngôi Lời vẫn là Thiên Chúa”. Ðối với chúng ta, lời có nghĩa là cái gì chúng ta nói hay viết. Ðối với người thời xưa, lời trước tiên có nghĩa là ý tưởng trong tâm trí, là điều lý trí nói với chính mình. Chúa Con là Ngôi Lời, vì người là ý tưởng của Chúa Cha, ngang hàng với Chúa Cha.

Chúa Thánh Thần phát sinh từ tình yêu giữa Chúa Cha và Chúa Con. Ngài là một Ngôi Vị thực sự, khác hẳn với Chúa Cha và Chúa Con; Chúa Cha và Chúa Con ban cho Ngài mọi điều mình có.

Như vậy Ba Ngôi vị đều là Thiên Chúa; đều có cùng bản tính Thiên Chúa; đều cực thánh, toàn năng, đều yêu mến và khôn ngoan vô cùng. Nhưng cả Ba Ngôi vị chỉ là một Thiên Chúa: có cùng một lý trí và ý chí vô biên, cùng một sự tốt lành, thánh thiện, quyền năng. Ðây là mầu nhiệm chính yếu mà Thiên Chúa đã mặc khải cho chúng ta qua Con Một của Người tức là Mầu Nhiệm Chúa Ba Ngôi.

Mầu Nhiệm này vượt quá sự hiểu biết của ta, vì lý trí hạn hẹp của ta không thể nào hiểu thấu được Thiên Chúa vô biên. Do đó, chúng ta chẳng bao giờ giết được mầu nhiệm này nếu Thiên Chúa không mặc khải cho ta. Và khi Người đã mặc khải ra, chúng ta cũng không thể nào hiểu được hoàn toàn. Như vậy chúng ta cúi đầu và thờ lạy với lòng tôn kính.

Tuy nhiên mầu nhiệm này ban cho chúng ta một sự hiểu biết thực sự; chúng ta biết được một cái gì về đời sống thâm sâu của Thiên Chúa, về hạnh phúc hoàn toàn của Ba Ngôi và về đời sống chung của Ba Ngôi. Chúng ta khiêm tốn và yêu mến mà suy nghĩ rằng Thiên Chúa Cha là Cha của một Ngôi Vị cũng vô biên như Người. Người cũng là Cha của chúng ta; Chúa Con vì chúng ta “tự tiêu diệt mình, tự nhận thân phận tôi tớ”, để làm chúng ta trở nên con cái với người; và Chúa Thánh Thần đã ngự xuống ở với chúng ta trong ngày lãnh nhận Bí Tích Rửa Tội. Vì vậy chúng ta cảm tạ Thiên chúa về mọi điều Người đã nói cho chúng ta biết về Người, và về ơn ta được sống với Người.

* Thánh Kinh: “Ơn phúc Chúa chúng ta là Ðức Giêsu Kitô, lòng thương của anh em hết thầy” (2 Corinh 13,13)

{ 0 comments… add one now }

Leave a Comment

Current ye@r *

*Vui lòng đọc qua cách viết comments

Previous post:

Next post: