Người khôn kẻ dại

by Stephen on October 14, 2009 · 0 comments

  1. Ai tuân giữ Lề Luật sẽ điều khiển được tâm tư,
    khôn ngoan là hết lòng kính sợ Đức Chúa.
  2. Người không lanh lợi chẳng học hành gì được,
    nhưng có thứ lanh lợi gây nhiều đắng cay.
  3. Kiến thức của bậc khôn ngoan tràn trề như nước lũ
    và lời khuyên của họ như nguồn suối tuôn trào.
  4. Lòng dạ kẻ ngu đần như chiếc bình rạn nứt
    chẳng giữ được một kiến thức nào.
  5. Nghe một lời lẽ khôn ngoan,
    người am hiểu tán thưởng và góp thêm ý kiến,
    còn kẻ sa đoạ thì bực mình và bỏ lại sau lưng.
  6. Lời lẽ kẻ ngu tựa hành lý nặng nề, còn miệng người thông minh nói ra lời duyên dáng.
  7. Trong đại hội, người sáng suốt được yêu cầu phát biểu,
    lời họ nói được người ta để tâm suy nghĩ.
  8. Khôn ngoan đối với đứa ngu tựa ngôi nhà đổ nát,
    kiến thức của kẻ dốt là một mớ ý tưởng lộn xộn.
  9. Với người ngốc, giáo dục ví như xiềng cùm chân,
    như còng khoá tay phải.
  10. Người ngu cười hô hố,
    còn người sáng trí hoạ mới mỉm cười.
  11. Với người khôn, giáo dục ví như vàng trang sức,
    như xuyến trên tay phải.
  12. Tới nhà ai, kẻ ngu xồng xộc bước vào,
    còn người từng trải thì ngập ngừng e ngại.
  13. Kẻ khờ đứng nhìn qua cửa,
    còn người có giáo dục đứng lại bên ngoài.
  14. Đứng nghe ngoài cửa là kẻ thiếu giáo dục,
    còn người khôn coi đó là điều nhục nhã ê chề.
  15. Đứa bẻm mép nói năng bừa bãi,
    còn người khôn ăn nói chừng mực.
  16. Kẻ ngu đần nói trước nghĩ sau,
    người khôn ngoan nghĩ rồi mới nói.
  17. Kẻ vô đạo nguyền rủa Xa-tan,
    thực ra là nguyền rủa chính mình.
  18. Đứa hay mách lẻo bôi nhọ chính bản thân,
    và bị hàng xóm láng giềng ghét bỏ.

{ 0 comments… add one now }

Leave a Comment

Previous post:

Next post: