Ave Maria

by Stephen on July 20, 2010 · 9 comments

Một linh mục tuyên úy người Mỹ trong thời chiến tranh Triều Tiên hồi đầu thập niên 50 kể lại điều mà ông cho là phép lạ của Đức Mẹ như sau:

Tôi không sao quên được cái đêm khủng khiếp ngày 26-09-1950, cộng quân Bắc hàn từ bên kia vĩ tuyến bắn tới, du kích quân từ dưới thung lũng bắn lên. Đoàn quân mũ xanh của lính Liên hiệp quốc trên đồi Nam San áp lại. Thủ đô Nam Hàn chìm ngập trong khói lửa, trên trời đạn bay tới tấp, dưới đất xe bọc sắt lăn rầm rộ. Cả thành phố chuyển động như bị động đất. Tôi ù tai, hoa mắt, trái tim như muốn vọt ra khỏi lồng ngực. Trong tình trạng nguy biến, tôi rút sâu chuỗi ở túi áo ra lần hạt khẩn cầu Đức Mẹ. Mãi gần sáng tiếng súng đạn mới thưa dần. Bảy giờ sáng tôi băng qua khu đại học Tung Kook, chạy đến thung lũng giữa đại học và đồi Nam San, một cảnh hãi hùng hiện ra trước mắt tôi:

Xác chết nằm ngổn ngang, nào là quân mũ xanh của Liên hiệp quốc, nào là du kích quân, nào là thân nhân của những người đã khuất. Ai cũng cầu mong cho con em của mình mau hết nhiệm vụ quân dịch, trở về với gia đình, nhưng rồi họ đã ra đi tất tưởi, không một lời trăn trối, không một cái nhìn của người thân. Tôi lần bước tới, lại một cảnh tượng hãi hùng khác.

Một quân nhân Bắc hàn nằm chết sóng sượt, hai mắt còn mở trừng trừng, hai hàm răng khép lại cắn một nửa lưỡi còn thè ra ngoài, máu me dồn lên thành đống, chân bên phải gập lại, chân bên trái bay đâu mất.

Nằm sát bên anh là một quân nhân mũ xanh Liên Hiệp Quốc người Mỹ da đen, tôi bước lại gần để nhìn kỹ hơn, tay phải của anh chỉ còn hai ngón: ngón cái và áp út, ba ngón khác đã bay đâu mất, hai ngón còn lại kẹp một sâu chuỗi như đang lần hạt. Tôi cúi xuống và sờ vào ngực anh, thấy người anh vẫn còn nóng, tôi tự giới thiệu là Linh mục tuyên úy. Hai mắt sưng húp đầy máu me của anh động đậy như muốn mở ra mà mở không được. Tức khắc, tôi ban phép giải tội cho anh, rồi xức dầu bệnh nhân cho anh, hai môi anh cũng mấp máy muốn nói mà không nói được. Một lúc sau, hai ngón tay còn lại của anh mân mên tràng chuỗi… rồi tôi nghe mấy tiếng thật nhỏ thều thào từng quãng: Ave M..a…r…. i…a… rồi im bặt. Sau đó không còn dấu hiệu gì cho thấy anh còn sống. Bất giác tôi thấy cảm kích, xót thương vô vàn người quân nhân mũ xanh da đen này. Tôi bồi hồi nghĩ đến cha mẹ, bà con của anh, anh phải chết đơn độc nơi đất khách quê người, không một
người thân bên cạnh, không một lời trối trăn. Tuy nhiên, tràng chuỗi anh mân mê trong bàn tay không lành lặn vào giây phút cuối đời, và môi anh vẫn còn mấp máy thành tiếng Ave Maria.
Đó là hình ảnh mang lại nhiều an ủi cho tôi. Tôi không ngần ngại quỳ xuống bên anh, đón nhận tràng chuỗi còn vấy máu trên hai ngón tay của anh rồi tiếp tục đọc mấy chục Kinh Kính Mừng mà có lẽ anh chưa đọc hết.
Sau này, mỗi khi lần chuỗi, tôi không bao giờ quên được hình ảnh của người lính mũ xanh da đen ấy. Tôi xác tín rằng tất cả những ai cậy trông nơi Mẹ đều được Mẹ an ủi, đỡ nâng trong những giờ phút nguy ngập nhất của cuộc sống. Người Mẹ ruột thịt yêu thương con mình như thế nào thì Mẹ Maria cũng yêu thương chúng ta như thế. Dù cho con cái mình có đốn mạc xấu xa đến đâu, không một người mẹ nào nỡ từ bỏ con mình. Mẹ Maria cũng đối xử với chúng ta như thế. Chỉ có một niềm xác tín như thế mới thúc đẩy chúng ta chạy đến với Mẹ và nép mình trong cánh tay từ mẫu chở che của Mẹ.

Lòng thảo kính của chúng ta có phai nhạt, lời cầu kinh của chúng ta có vụng về, nhưng chỉ cần chúng ta chạy đến với Mẹ, chúng ta sẽ cảm nhận được tình yêu, sự ủi an đỡ nâng của Mẹ.

Lạy Mẹ Maria,
Tháng Mân côi nhắc nhở chúng con tìm về với Mẹ. Chúng con tin Mẹ luôn hiện diện bên cạnh chúng con trong từng phút giây của cuộc sống. Xin Mẹ cầu thay nguyện giúp cho chúng con trong giây phút này đây và nhất là trong giờ sau hết của chúng con. Amen!

R.Veritas

{ 9 comments… read them below or add one }

Le Thi Dien June 25, 2011 at 11:51 am

Oi!!! Chua oi! Khi toi doc truyen nay, toi xin hoi cau chuyen nay co su that hay o nhi?? Neu la su that thi lam cho toi rat la xuc dong… vi rat nhieu lan toi da mat niem tin noi Chua va Duc Me, qua nhieu bien co dau kho trong doi, cam on anh chi nao viet len bai nay…

Reply

Nguyễn Thị Linh August 21, 2012 at 6:12 am

Le Thị Dien này, không có chuyện gì không có thật mà lại dựng lên được câu chuyện như thế cả. Phải có thật thì mới dựng được câu chuyện như thế chứ. Hãy tin đó là thật và cầu nguyện với Mẹ Maria nhé !

Reply

Loan October 8, 2012 at 10:38 am

Mẹ Maria sẽ luôn nâng dỡ phù trì chúng ta trong mọi hoàn cảnh

Reply

Mien October 8, 2012 at 11:50 pm

Xin Mẹ Maria gìn giữ bình anh cho anh.

Reply

Phạm Phú Điền January 20, 2013 at 2:09 pm

Amen!!

Reply

Nguoi Con Hoang Dang March 27, 2013 at 12:15 pm

Con xin lỗi Mẹ ngàn lần, Mẹ ơi tha thứ cho con nhé!

Reply

Long Hoang May 5, 2013 at 3:59 am

Trang hat Long Thuong Xot Chua va Man Coi that la ung nghiem nhu loi Nguoi da hua ,cho nen loi toi viet len day de chia xe cung cac ban la Me cua toi vua moi qua doi that ra phai noi la ngay 4/27/13 vi bi stroke be mach mau nao nhung vi Me cua toi hang luon doc Kinh Man Coi va Trang Hat Long Thuong Xot cua Chua cho nen phep la toi muon noi den la …cho den ngay nguoi chi cua toi o Cali va nguoi anh La Linh Muc tu Kansas ve den vao ngay 5/1/13 thi qua hom sau thi Me cua toi qua doi that la em ai …va cho den nhung giay phut cuoi tren duong benh ICU toi van hang luon doc trang hat nhan hau trang hat duc tin va trang hat man coi thi den trua ngay sau 5/2/13 thi Me cua toi ra di that binh an…cho nen toi tin that Duc Me Maria luon che cho va cuu vot nhung ai cau xin den Me…”…Hay an nan den toi, hay ton sung Mau Tam,hay nang lan hat Man coi…..” Me oi Me xin Me cuu vot chung con khi gio lam tu va bao ve khi con duong the…Amen

Reply

Giuse Quyet May 23, 2013 at 7:00 am

Dien ak.hay cau nguyen Me Maria se ban on cho ban co long tin noi Me va linh hon ban se duoc Me cuu giup trong gio khac cuoi cua cuoc doi.Amen

Reply

Hằng Khánh Phạm October 4, 2014 at 11:14 pm

Con yêu Mẹ, xin Mẹ cầu bầu cho con để mỗi lần con đọc kinh Mân Côi dâng lên Mẹ được sốt sáng hơn để được mẹ nhận lời con cầu nguyện.

Reply

Leave a Comment

Previous post:

Next post: