Chống tính kiêu ngạo

by Stephen on October 12, 2009 · 0 comments

  1. Khi gặp những chuyện bất công,
    con đừng oán hờn người thân cận,
    cũng đừng làm bất cứ điều gì trong cơn giận dữ.
  2. Đức Chúa và người phàm đều chê ghét tính kiêu căng,
    đều coi gian tà là khả ố.
  3. Quyền bá chủ chuyển từ dân này sang dân nọ,
    do bất công, bạo lực và tiền tài.
  4. Làm sao tro bụi lại dám kiêu căng,
    vì ngay khi còn sống, nó đã bị xổ ruột?
  5. Cơn bệnh kéo dài, giễu cợt cả thầy thuốc,
    kẻ nay xưng hùng xưng bá, mai đã theo tử thần.
  6. Khi chết, gia tài người ta thừa hưởng
    là côn trùng, sâu bọ và rắn rết.
  7. Con người bắt đầu kiêu căng khi lìa xa Đức Chúa,
    khi lòng nó lìa xa Đấng Tạo Thành.
  8. Vì đầu mối của kiêu căng là tội lỗi,
    và kẻ quen thói kiêu căng thì rắc gieo ghê tởm;
    vì thế Đức Chúa đã gửi đến những gian truân,
    và tiêu diệt chúng hoàn toàn.
  9. Đức Chúa hạ bệ những ai quyền thế,
    và đặt kẻ hiền lành ngồi lên thay.
  10. Đức Chúa đã bứng rễ các dân ngoại,
    và đem trồng vào đó kẻ khiêm nhường.
  11. Lãnh thổ của chư dân, Đức Chúa đã đảo lộn,
    và phá huỷ đến tận nền trái đất.
  12. Người đã loại chúng ra khỏi cõi đời và huỷ diệt chúng,
    đã xoá sạch chúng khỏi ký ức người đời.
  13. Con người được dựng nên không phải để kiêu ngạo,
    con cái của đàn bà được sinh ra không phải để giận dữ.

{ 0 comments… add one now }

Leave a Comment

Previous post:

Next post: