Cách đây không rõ mấy chục năm một tai nạn làm chấn động nước Mỹ: chiếc tầu mang tên Morro Castle bị bốc cháy ngoài khơi biển Đại Tây Dương. Rất nhiều người bị chết cháy và chết đuối. Trong số những người ở trên tầu, có một thiếu nữ Công Giáo tên là Marion Slack. Trong khi mọi người tranh giành hỗn độn để được cứu sống, thì cô Marion Slack nhận thức rằng: một là cô phải bơi, hai là sẽ bị chết cháy. Cô lập tức moi trong chiếc xách tay lấy ra một cỗ tràng hạt, rồi quỳ xuống boong tầu đọc vội vàng mấy kinh Kính Mừng. Sau đó, cô quấn chặt tràng hạt quanh bàn tay, rồi nhẩy xuống biển. Sau 7 tiếng đồng hồ vật lộn với sóng biển, cũng như tìm mọi cách để khỏi chết chìm, cô được một tầu đánh cá vớt lên. Cho dù thân xác mệt lử, tay cô vẫn nắm chặt phần còn lại của cỗ tràng hạt bị đứt. Nhiều hột tràng hạt đã lẳn sâu vào các ngón tay, và tượng thánh giá của cỗ tràng hạt đã nằm gọn lỏn trong da thịt lòng bàn tay. Khi tỉnh lại, cô đã nói như sau: “Tôi đã buông xuôi, nếu tôi không tin tưởng vào tràng hạt Mân Côi. Nhưng tôi biết chắc chắn, thế nào Đức Mẹ cũng cứu tôi.”
54: http://xuanha.net/1000-%20OnlaMeban/9Onlakhapnoi-MB%20(51-75).htm
{ 1 comment… read it below or add one }
Con xin lỗi vì con không xứng đáng để được Post Comment ở đây.
Con là người có tội người xâu xa,phụ lòng bố mẹ anh chị,và quên đi chúa va mẹ maria để bây giờ cuộc sống của con chẳng có chỗ để nương thân.con chẳng xứng đáng để cầu xin mẹ,nhưng con chỉ xin được nói ra những gì mà con muốn chia sẻ.Cuộc đời của con đi vào bế tắc và lầm lỗi con chẳng nhìn thấy con đường của con nữa rồi.con biết có lỗi thì phải sửa và khi mình thật lòng thì bố mẹ và mọi người sẽ tha thứ,nhưng con thì không thể làm bố mẹ đau lòng thêm được nữa,vì con đã nhiều lần đánh mất mình rồi,con cũng xin lỗi nhiều rồi nhưng con chẳng vượt qua được cám rỗ,con không muốn bố mẹ phải suy nghĩ lo lắng cho con nữa bố mẹ đã giành cho con quá nhiểu rồi,không muốn bố mẹ lo lắng thì con phải cố gắng chứ phụ giúp gia đình và bố mẹ chứ nhưng tại sao con vẫn như thế con cũng chẳng hiểu con người mình nữa,con luời ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân chẳng bao giờ con nghĩ cho ai cả,con chi biết lo ăn lo chơi,ra trường rồi con cũng chẳng lo đi xin việc mà chỉ lo ăn chơi,bố mẹ con cũng đã già rồi bằng tuổi của bố mẹ mọi người sẽ được nghỉ ngơi an nhàn nhưng bố mẹ vẫn phải đi làm để ko cho cuộc sống gia đình thế mà con ” sức dài vai rộng” mà suốt ngày chỉ biết ngửa tay ra xin tiền tiêu sài linh tinh bằng những đồn tiền mồ hôi và nước mắt mà còn có cả máu của bố mẹ nữa,con thấy hổ thẹn với mọi người,con thương bố mẹ nhưng tại sao con vẫn như thế,”da mặt con giày” hằng ngày vẫn giám đối mặt với mọi người mà không hề suy nghĩ không thay đổi,để đến lúc bây giờ con chẳng giám về nhà nữa con chẳng giám nhìn mặt ai nữa.hôm nay con cũng chẳng biết con sẽ ngủ ở đâu và đi đâu nữa,cuộc đời của con chỉ luẩn quẩn trong sự ích kỷ ham muốn nhỏ nhen của bản thân,nhiều khi chỉ vì những thứ đấy mà con đánh mất cả lòng tự trọng và cả sự tin tưởng mà mọi người giành cho mình,con không xứng đáng để được mọi người giành cho con nhiều đến thế,cho con tất cả cuộc sống,hạnh phúc,tình yêu,kỳ vọng.vậy mà con chỉ đem lại cho mọi người rắc rối,thất vọng,và lo lắng.con người con làm sao thế này.bây giờ con phải làm gì không đường đi không lối thoát.con hận bản thân mình….những lúc bình thường chắc con cũng chăng vào những trang Công Giáo nơi mà con lẽ ra phải hoc tập và cầu xin mỗi khi gặp khó khăn,chia sẻ với mọi người.Nhưng không con chẳng bao giờ biết ngĩ đến chúa và mẹ.Lạy mẹ xin tha tội cho con.con không biết đi đâu về đâu và tối nay ngủ ở đâu nữa,con muốn cám ơn 1 chị mà sau khi đọc được bài viết của chị ý con mới hiểu ra một điều là sao những lúc khó khăn con không biết tìm đến nhà chúa cầu xin chúa và đức mẹ phù hộ soi đường chỉ lối cho con để đến bây giờ khi ma con chăng giám nhìn ai nữa thì con mới ngĩ đến chúa và mẹ.cách đây khoảng 10 phút thôi trong đầu con có những suy nghĩ tiêu cực,mà có thể sau tối nay thôi con cũng không biết cuộc đời con sẽ đi về đâu nữa.nhưng khi vào đọc các bài viết của các anh các chị con tự nhủ với mình là con vẫn có chúa và mẹ ở bên cạnh con.con cũng không còn nghĩ đến những cám rỗ đấy nữa mà con chỉ muốn đến nhà chúa cho thanh sạch con người con.cho con được có những giây phút sống không phải sợ sệt lo lắng,….
Con người con ích kỷ,hèn mọn,không giám đối diện với chính mình,con đã hết lần này đến lần khác làm bố mẹ và mọi người lo lắng,thất vọng.bây giờ cuộc sống của con trở thành bế tắc,không lối đi không ngã rẻ.con muốn viết rất nhiều nhưng con không ngồi viết được nữa rồi…con xin mẹ thương đến gia đình con cho bố mẹ con mạnh khỏe…..xin hãy thương sót con là kẻ có tội…..