Với đồng trang đồng lứa

by Stephen on October 12, 2009 · 0 comments

  1. Đụng vào nhựa thì sẽ dính,
    chơi với người kiêu ngạo thì sẽ giống như y.
  2. Gánh nặng quá sức con, con đừng mang lấy,
    đừng đi lại với kẻ quyền thế và giàu có hơn con.
    Lọ sành để chung với bình đồng sao được?
    Chạm nhau là lọ sành tan vỡ.
  3. Người giàu vừa ăn cướp vừa la làng,
    còn người nghèo bị thiệt thì lại phải năn nỉ.
  4. Nếu con có ích cho nó, nó sẽ dùng con,
    nhưng sẽ bỏ rơi con, nếu con sa cơ thất thế.
  5. Con có của, nó sẽ sống với con,
    và bóc lột con không chút quản ngại.
  6. Khi cần, nó sẽ dỗ ngọt con,
    nó tươi cười với con để làm con hy vọng,
    nó nói ngon nói ngọt và bảo: “Anh cần gì không? “
  7. Nó bày tiệc làm con xấu hổ để bóc lột con đến cùng kiệt,
    rốt cuộc nó sẽ chế nhạo con;
    rồi sau đó, hễ thấy con là nó làm ngơ, và lắc đầu khinh dể.
  8. Coi chừng chớ để người ta dụ dỗ con,
    kẻo vì dại khờ mà con bị nhục.
  9. Khi người quyền thế mời gọi con, con hãy lẩn đi,
    như thế, người ta càng mời mọc con hơn nữa.
  10. Đừng vồ vập, kẻo bị tống cổ ra,
    cũng đừng đứng xa, kẻo bị quên mất.
  11. Đừng hòng ăn nói với họ như kẻ ngang hàng,
    cũng đừng tin những lời lẽ ba hoa của họ;
    vì họ nói nhiều là có ý thử con,
    và giả bộ tươi cười với con là để dò xét.
  12. Ai không giữ kín lời tâm sự của người khác, đó là kẻ tàn nhẫn,
    có ai bị hành hạ hay xiềng xích, nó cũng chẳng quan tâm.
  13. Hãy cẩn thận, hãy hết sức coi chừng,
    vì con đang đồng hành với sự suy vong rồi đó.
  14. Sinh vật nào cũng ưa thích đồng loại của mình,
    và người nào cũng ưa thích người thân cận.
  15. Xác thịt nào thì kết hợp theo giống đó,
    và con người thì gắn bó với đồng loại của mình.
  16. Sói sống chung với chiên sao được?
    Kẻ tội lỗi với người đạo hạnh cũng thế.
  17. Hoà bình sao được giữa chó rừng và chó nhà?
    Và hoà bình sao được giữa kẻ giàu sang với người lam lũ?
  18. Lừa hoang trong sa mạc là mồi cho sư tử,
    cũng vậy, kẻ nghèo túng là mồi cho bọn giàu sang.
  19. Đối với kẻ kiêu ngạo thì thấp hèn là điều ghê tởm,
    cũng vậy, đối với người giàu có thì kẻ nghèo là đồ gớm ghê.
  20. Người giàu trượt chân thì được bạn bè nâng đỡ,
    còn kẻ nghèo mà ngã thì bị bạn hữu bỏ rơi.
  21. Người giàu mà có lỡ, thì nhiều người cứu gỡ cho,
    có nói bậy, người ta cũng cho là phải.
    Kẻ nghèo có lỡ, thì người ta chê trách,
    có nói hay, thiên hạ cũng chẳng kể vào đâu.
  22. Người giàu lên tiếng thì mọi người im lặng,
    người ta đưa lời của nó lên tận chín tầng mây;
    khi kẻ nghèo lên tiếng thì họ bảo: “Ai vậy? ”
    Nếu nó vấp, họ sẽ xô cho té nhào.
  23. Giàu là tốt nếu không mắc tội,
    nhưng theo lời kẻ vô đạo thì nghèo là xấu.
  24. Lòng người làm thay đổi nét mặt,
    để lộ ra cái tốt hay cái xấu.
  25. Nét mặt vui tươi là dấu chỉ một tâm hồn hạnh phúc.
    Phải lao tâm khổ tứ lắm mới làm được các dụ ngôn.

{ 0 comments… add one now }

Leave a Comment

Previous post:

Next post: